Verse no. 20
Poem originally written by: Thy Nguyên
Translated from Vietnamese into English by: Linh Đặng, Independent Artist
Verse 20
You, the writer
The sun stays motionless
Among five-colored shells
The gaze of the fishing-village children is tinged
with the musty tang of stale rice.
At night
The moon curls beneath the sand
Waves fall silent beneath the hull
All is deserted
Sea turns cold
A shoal of fish drifts
ashore
Pressed close
upturned white
Sea Mother, in her days of storm
Slashes the heart of a child
etched on a scallop paper
Like a tail ensnared in a ragged net
The fish let out raspy wails of hopelessness…
You, the writer
I
All of us
Passing years
Closed eyes
Wane away the voices of the fish.
Sea is nothing now but fathomless depth
Sea is nothing now but dead silence
Clotted
like a parched wordless exclamation
The elderly sit
as though fastened to tangled nets
Wooden stalls, darken boats
No one, no one at all
understand the smell of the sea
As tonight the elderly have no more tears
Mourning the ships
Sunk into a deep slumber of forsaken voyages
Breathing in
that Formosa scheme
You, the writer
Out there
Sky stoops low
A lone bird takes wing
bark of trees
cracked like thunder
Gravel roads cough up dust
Behind you, the forest of withered leaves sobs
As if your blood has coagulated around.
Gateways have veered
two times, three times
You map out life
You map out shadow and light
You map out your own self
You sleep, upright
within life of someone else
You laugh faintly
When the sun eclipses another’s face
Your thoughts are bound,
Like boiling rain in the body of an emerging figure
Procession of masked souls
Marches
With conviction
Triangles of righteous justice
Triangles of coiled descent
Rain falls in drops of obscurity
Splattered in the ribcage’s cry
The wind falls on the kite
Time fixes itself
on the tip of a single hair
Flows nowhere
Only the cry remains
The vast forest
Sleeping beside the cry of barn-owls
Startled
Slipping
Into void
******
Khúc 20
Nhà văn
Mặt trời bất động
Nơi những vỏ sò màu ngũ sắc
Ánh mắt những đứa trẻ làng chài phơi lẫn mùi cơm hẩm.
Đêm
Mặt trăng ngủ dưới cát
Sóng nín dưới thân tàu
Vắng tạnh
Biển lạnh
Đàn cá dạt nổi vào bờ
Chen nhau phơi bụng
Trắng toát
Mẹ biển những ngày bão nổi
Cứa nát tim đứa trẻ in hình trên giấy điệp
Rồi như khúc đuôi mắc vào lần lưới rách
Đàn cá thương nhau tru lên khản đặc…
Nhà văn
Anh
Tôi
Chúng ta
Tháng năm
Và hai con mắt đóng lại
Lả đi lẫn tiếng gọi của đàn cá.
Biển chỉ còn sâu thẳm
Biển chỉ còn thinh lặng
Vón lại trong tiếng thán khô lời
Người già ngồi như dán trên mớ lưới chài
Sạp gỗ, tàu gỗ tối khuya
Không ai cả hiểu mùi biển
Như đêm nay người già không còn nước mắt
Khóc những con tàu
Chưa ra khơi đă ngủ gục
Ngửi dự án formosa.
Nhà văn
Ngoài kia
Bầu trời xuống thấp
Một con chim vỗ cánh bay lên
Tiếng vó cây nứt toác
Dọc đường đá dăm kít bụi
Sau lưng rừng lá khô thút thít
Như máu anh đông lại
Cửa ngõ hai ba lần đổi hướng
Anh định vị cuộc đời
Anh định vị sáng tối
Anh định vị anh
Anh ngủ đứng trong cuộc đời ai đó
Anh cười phù trong lần mặt trời che khuất ai đó
Ý nghĩ anh trói chặt
Như cơn mưa sôi trong hình nhân ló dạng
Từng đoàn người đeo mặt nạ
Hành quân
Xác tín
Tam giác chính nghĩa
Tam giác dốc khoanh
Mưa những giọt bất minh
Văng trong tiếng kêu lồng ngực
Gió rớt trên cánh diều
Thời gian xác tín trên ngọn tóc
Chảy vô định
Chỉ còn tiếng kêu
Đại ngàn
Ngủ bên tiếng kêu đàn chim lợn
Hoảng hốt
Lọt thóm
Vô định.